Ở Mỹ, việc học để lấy bằng lái, sở hữu một chiếc máy bay cá nhân cỡ nhỏ là khá phổ biến, chỉ tương tự như việc có bằng lái và sở hữu xe ô tô.
Mỹ được xem là "thiên đường của hàng không cá nhân". Không có quốc gia nào trên thế giới có quy mô hàng không tư nhân lớn như nước Mỹ, với hàng trăm nghìn phi công tư nhân, hơn 200.000 máy bay dân dụng cỡ nhỏ và hàng nghìn sân bay công cộng lẫn tư nhân tạo nên một mạng lưới giao thông trên không rất đặc biệt. Chính vì vậy, việc sở hữu một chiếc máy bay hạng nhẹ ở Mỹ đôi khi cũng phổ biến như sở hữu một chiếc du thuyền hay sở hữu một chiếc xe Toyota.
Tại Mỹ, việc 1 bà nội trợ lái máy bay từ bang này sang bang khác để đi mua sắm hay việc 1 cậu sinh viên lái máy bay đi học là chuyện không hề hiếm gặp.
Học lái máy bay ở Mỹ có khó không?
Để trở thành phi công tư nhân (Private Pilot), học viên phải đáp ứng các yêu cầu của Federal Aviation Administration – Cục hàng không liên bang (Trực thuộc Bộ giao thông vận tải Mỹ).
Những điều kiện cơ bản để học bằng lái máy bay bao gồm: từ 17 tuổi trở lên để được cấp bằng, có thể giao tiếp thành thạo bằng tiếng Anh, có giấy chứng nhận sức khỏe hàng không (Medical Certificate). Học viên phải tham gia một khó học, sau đó phải vượt qua bài thi lý thuyết của FAA, hoàn thành bài kiểm tra bay (checkride) với giám khảo được FAA chỉ định. Những khâu học lái máy bay cũng tương tự như việc học bằng lái xe ô tô, với việc phải học và thi lý thuyết, học và thi thực hành lái.

Theo quy định, người muốn được cấp bằng lái máy bay tối thiểu cần 40 giờ bay. Tuy nhiên, trên thực tế đa số học viên tốt nghiệp sau khoảng 60–80 giờ bay, kéo dài từ 4 đến 12 tháng tùy tần suất học.
Một khóa học sẽ bao gồm những kiến thức lý thuyết về khí tượng, khí động học, kĩ năng điều hướng, liên lạc vô tuyến. Học viên sẽ phải nắm vững những quy tắc về không lưu. Ở phần thực hành, học viên sẽ phải học cất hạ cánh, bay ban ngày, bay ban đêm, bay đường dài và xử lý các tính huống khẩn cấp.
Bằng lái phi công tư nhân cho phép bạn có thể sở hữu máy bay, chở gia đình, bạn bè đi chơi, bay gần như khắp nước Mỹ nếu đáp ứng điều kiện về loại máy bay và vùng trời. Nếu có bằng lái, có máy bay, bạn có thể hạ cánh tại hàng nghìn sân bay công cộng.
Tuy nhiên, phi công tư nhân không được chở khách để thu tiền hoặc hành nghề vận tải hàng không nếu chưa có các chứng chỉ phi công thương mại. Điều này rất tương đồng và quen thuộc với Việt Nam, nếu muốn hành nghề lái xe thì bạn sẽ phải có thêm các chứng chỉ hành nghề.
Hàng không cá nhân tại Mỹ được quản lý rất chặt. Một phi công trước mỗi chuyến bay đều phải kiểm tra tình trạng kỹ thuật máy bay, xem dự báo thời tiết, tính toán nhiên liệu. Phi công sẽ phải tự lập kế hoạch đường bay nếu việc này là cần thiết, kiểm tra các thông báo hàng không. Phi công buộc phải tuân thủ quy định của kiểm soát không lưu khi hoạt động trong vùng trời có kiểm soát. Phi công sẽ phải chịu hình phạt (có thể tịch thu bằng lái) nếu vi phạm an toàn giao thông, không được phép uống rượu bia khi lái máy bay. Máy bay cũng phải được bảo dưỡng định kỳ theo quy định của FAA.
Câu hỏi thường được cộng đồng yêu thích hàng không trên thế giới đặt ra là với số lượng nhiều máy bay cá nhân và số lượng phi công cá nhân như vậy, các tai nạn hàng không liên quan đến máy bay cỡ nhỏ liệu có hay xảy ra. Điều khá thú vị là những vụ va chạm trên không rất ít khi xảy ra, số lượng vụ tai nạn trên không rất ít.

Hàng không dân dụng Mỹ có số lượng chuyến bay nhỏ rất lớn mỗi năm, nhưng va chạm giữa hai máy bay trên không là loại tai nạn hiếm gặp.
Những nguyên nhân thường gặp dẫn đến va chạm trên không thường do hai máy bay cùng hoạt động quanh sân bay nhỏ không có đài kiểm soát, phi công không phát hiện nhau bằng mắt thường, liên lạc vô tuyến không đầy đủ hoặc do không tuân thủ quy trình gia nhập vòng chờ hạ cánh.
Để giảm rủi ro, các máy bay được trang bị hệ thống ADS-B phát vị trí, thiết bị cảnh báo giao thông và bản đồ điện tử hiển thị các máy bay xung quanh. Quy tắc "see and avoid" (quan sát và tránh) là nguyên tắc nền tảng của hàng không cá nhân tại Mỹ.
"Ngôi làng máy bay" nổi tiếng nhất nước Mỹ
Tại Mỹ có một ngôi làng rất nổi tiếng, có cái tên mất mang tính hàng không là Spruce Creek Fly-In. Ngôi làng này được xem là khu dân cư dành cho phi công lớn nhất thế giới.
Ngôi làng chỉ có hơn 5.000 cư dân với khoảng 1.300 căn nhà nhưng có tới gần 700 nhà có hangar chứa máy bay. Làng có 1 đường băng dài khoảng 1.220 m với hơn 22 km đường lăn nối trực tiếp tới các ngôi nhà. Nhiều căn nhà có gara ô tô ở một bên, bên còn lại là hangar, chỉ cần mở cửa hangar là có thể lăn máy bay ra đi thẳng ra đường băng và cất cánh. Dân làng lái xe hơi để đi những chặng gần và lái máy bay để đi làm việc, công tác và du lịch.

Dù có nhiều biệt thự lớn và máy bay phản lực tư nhân, cư dân làng Spruce Creek rất đa dạng. Dân làng là phi công đang làm việc tại các hãng hàng không, phi công quân sự nghỉ hưu, bác sĩ, kỹ sư, doanh nhân… Họ có thể làm những nghề nghiệp khác nhau nhưng điểm chung đều là người đam mê hàng không, có bằng lái máy bay và thích bay lên bầu trời.
Nhiều gia đình sử dụng các máy bay hạng nhẹ như Cessna 172, Cirrus SR22 hay Beechcraft Bonanza để bay cuối tuần hoặc di chuyển giữa các bang. Đối với họ, chiếc máy bay chỉ là phương tiện cá nhân giống như ô tô ở nhiều nơi khác.
Một cộng đồng như Spruce Creek cho thấy văn hóa hàng không phổ thông của Mỹ phát triển sâu rộng đến mức nào, máy bay không chỉ là phương tiện của doanh nhân hay giới siêu giàu, mà còn là một phần của đời sống thường nhật đối với hàng nghìn người đam mê bay.
Những biệt thự tại ngôi làng này vẫn được rao bán, bạn hoàn toàn có thể mua một ngôi nhà tại đây, sắm 1 chiếc máy bay và bay nếu có bằng lái. Mức giá 1 biệt thự tại làng Spruce Creek khoảng 2 triệu USD, nếu tính ra tiền Việt Nam thì chỉ ngang với 1 căn biệt thự cỡ nhỏ tai Hồ Tây.