NT-43A RATT55, một trong những máy bay bí mật nhất của Không quân Mỹ, có lần xuất hiện hiếm hoi tại khu thử nghiệm Nevada.
Nhiếp ảnh gia hàng không Michał Rokita ghi lại được video hoạt động của NT-43A RATT55 hôm 13/8. Máy bay cất cánh từ Groom Lake (Khu vực 51 trong khu thử nghiệm), thực hiện nhiều vòng bay và hạ cánh trở lại.
Hình ảnh máy bay được quay từ đỉnh núi Tikaboo, điểm quan sát công cộng gần nhất nhìn ra căn cứ.
Máy bay bí mật nhất của Không quân Mỹ
NT-43A, còn được gọi bằng mật danh RATT55, là một trong những máy bay bí mật nhất trong biên chế Không quân Mỹ. Nhiệm vụ của nó là đo tín hiệu radar và hồng ngoại của các nền tảng tàng hình trong điều kiện thực tế, điều mà các bãi thử mặt đất không thể tái tạo một cách chính xác hoàn toàn.
Trong lần lộ diện hiếm hoi, NT-43A thực hiện nhiều động tác chạm và bay trên Đường băng 32 trước khi lăn bánh vào Hangar 18, một trong những công trình lớn nhất của căn cứ.
Nhà chứa máy bay này từ lâu được đồn đoán khả năng chứa bất kỳ máy bay nào của Mỹ. Bộ phát đáp của máy bay đã phát tín hiệu RATT55, xác nhận trực tiếp danh tính của NT-43A.
Máy bay thử nghiệm radar, chẳng hạn như NT-43A, đóng vai trò quan trọng trong việc xác nhận lớp phủ tàng hình, đảm bảo chất lượng bảo trì và hỗ trợ lập kế hoạch nhiệm vụ. Chúng cung cấp cho các kỹ sư dữ liệu bay ở nhiều góc nhìn, độ cao và điều kiện thời tiết khác nhau. Đây đều là những dữ liệu đầu vào quan trọng cho việc mô hình hóa khả năng sống sót và chứng nhận hoạt động.
Vai trò đặc biệt trong xác thực tàng hình
Không quân Mỹ không phải lực lượng duy nhất sử dụng máy bay thử nghiệm radar, nhưng ít có nền tảng nào hoạt động lâu dài và bí mật như NT-43A.
Các nền tảng tương tự có thể kể đến A320 được Airbus cải tiến để thử nghiệm hệ thống điện tử hàng không Eurofighter, CATBird của Lockheed Martin (một chiếc Boeing 737-330 được sử dụng cho hệ thống F-35) và Bỏing 737-500 của Hàn Quốc để phát triển radar KF-21.
Mỹ từng sử dụng TA-3B Skywarrior và NTA-3B của Raytheon, nhưng NT-43A vẫn vượt trội về năng lực.
Không giống những thế hệ trước, NT-43A vẫn đang đóng vai trò chủ chốt trong việc xác thực khả năng tàng hình của B-2 Spirit, B-21 Raider sắp ra mắt, các máy bay không người lái tiên tiến và thậm chí cả Boeing F-47 tiềm năng.
Từ máy bay huấn luyện đến nền tảng thử nghiệm
NT-43A RATT55 vốn dĩ là một trong 19 chiếc Boeing T-43A “Gator” huấn luyện hoa tiêu, bàn giao cho Không quân Mỹ giai đoạn 1973 - 1974. Chúng từng được dùng để đào tạo phi hành đoàn điều hướng với radar thời tiết, TACAN, VOR, LORAN-C, hệ thống dẫn đường quán tính và đầy đủ thiết bị liên lạc.
Đến năm 2010, khi đội T-43 bị loại biên, hầu hết bị tháo dỡ hoặc cải tạo thành máy bay vận tải VIP CT-43A. Riêng khung số 73-1155 được giữ lại và biến đổi thành nền tảng thử nghiệm radar NT-43A.
Quá trình cải tạo diễn ra từ năm 1999 - 2001 do Denmar, Inc. và Lockheed Skunk Works thực hiện. Các vòm radar composite lớn ở mũi và đuôi, mỗi vòm có đường kính hơn 1,8 m, được lắp đặt để chứa mảng radar tiên tiến và tháp hồng ngoại. Nhờ các thay đổi này, chiếc máy bay trở nên cực kỳ dễ nhận biết và là một trong những máy bay hiếm hoi vẫn còn hoạt động.
Trong nhiều năm, NT-43A thường được phát hiện bay cùng các máy bay ném bom và tiêm kích tàng hình tại Nevada và California. Nhiệm vụ thường liên quan đến bay đội hình với B-2 Spirit trên Thung lũng Chết, xác minh tín hiệu radar sau bảo dưỡng hoặc nâng cấp.
Năm 2025, vai trò của NT-43A mở rộng khi Groom Lake tạm thời tiếp nhận F-117A Nighthawk do đường băng ở Tonopah sửa chữa. Những chuyến bay này cho thấy một nỗ lực phối hợp: máy bay tàng hình thế hệ cũ đóng vai trò đối kháng hoặc mô phỏng, trong khi NT-43A thu thập dữ liệu radar để hỗ trợ chương trình Thống trị Không gian Thế hệ mới (NGAD).
Thi thoảng, NT-43A cũng thực hiện các chuyến bay xuyên quốc gia. Tháng 5 năm 2025, máy bay bay đến Arkansas và Texas với mã hiệu Stormy 29, tiếp nhiên liệu tại Amarillo (AMA). Những lần xuất hiện bên ngoài Nevada này rất hiếm và thường liên quan đến hỗ trợ chuyên biệt hoặc nâng cấp.
Đặc điểm kỹ thuật
NT-43A được phát triển dựa trên Boeing T-43A, một biến thể của 737-200. Nguyên mẫu dài 30,5 m, sải cánh 28,3 m, trang bị hai động cơ Pratt & Whitney JT8D-9A, lực đẩy 14.500 lb mỗi chiếc.
Trong khi kích thước lõi vẫn không thay đổi, các vòm radar và vỏ cảm biến quá khổ của NT-43A lại gây ra những ảnh hưởng về mặt khí động học.
Tầm hoạt động và hiệu suất của nó có thể bị giảm so với T-43A nguyên bản, nhưng nhiệm vụ của nó không phụ thuộc vào tốc độ. Thay vào đó, giá trị của nó nằm ở khả năng thu thập dữ liệu radar và hồng ngoại chính xác trong các phi vụ kéo dài tới sáu giờ.
Giới quan sát tin rằng Không quân Mỹ đang chuẩn bị máy bay kế nhiệm. Một chiếc Boeing 737-700 (số đăng ký N712JM), từng thuộc sở hữu ngắn hạn của Denmar và hiện gắn với Văn phòng Năng lực Tác chiến Nhanh của Không quân Mỹ, đã thực hiện các chuyến bay thử ngoài khơi California.
Việc nó có liên hệ với cơ sở của Sierra Nevada Corporation khiến nhiều người dự đoán đây có thể là ứng viên thay thế hoặc bổ sung cho NT-43A.
Cho đến lúc đó, NT-43A RATT55 vẫn là chiếc duy nhất đang hoạt động trong vai trò đặc biệt này. Dù đã cao tuổi, những nâng cấp liên tục vẫn đảm bảo máy tiếp tục tham gia các chương trình tàng hình của Mỹ, nơi việc xác thực tín hiệu radar trong điều kiện bay thực tế vẫn là điều thiết yếu.