Trung Quốc phóng tên lửa liên tiếp sau sự cố Trường Chinh 7A phát nổ
Trung Quốc nối lại hoạt động phóng tên lửa chỉ vài ngày sau sự cố Trường Chinh 7A, với hai sứ mệnh liên tiếp hoàn thành trong chưa đầy 24 giờ.
Hai vụ phóng tên lửa chỉ trong 24 giờ
Sứ mệnh đầu tiên được thực hiện lúc 00h10 ngày 16/8/2026 theo giờ EDT (04h10 GMT, 12h10 giờ địa phương) khi tên lửa Trường Chinh 12 rời Trung tâm Phóng tàu Vũ trụ Văn Xương (tỉnh Hải Nam, Trung Quốc). Tên lửa đưa một tổ hợp gồm 24 vệ tinh phát sóng internet lên quỹ đạo Trái đất tầm thấp (LEO).
.jpg)
Đây là vụ phóng đầu tiên của Trung Quốc kể từ sự cố ngày 10/8/2026, khi tên lửa Trường Chinh 7A gặp sự cố chỉ khoảng 85 giây sau khi rời bệ phóng. Hình ảnh từ hiện trường cho thấy phần vỏ bảo vệ cùng tầng trên của tên lửa bị uốn cong về phía sau trước khi toàn bộ phương tiện cùng vệ tinh liên lạc Zhongxing-4B bị phá hủy.
Chưa đầy 24 giờ sau sứ mệnh Trường Chinh 12 thành công, và cách bệ phóng Văn Xương khoảng 2.100 km (1.300 dặm) về phía bắc, một tên lửa Trường Chinh 2C đã cất cánh từ Trung tâm Phóng vệ tinh Thái Nguyên, tỉnh Sơn Tây.
Theo Cục Hàng không Vũ trụ Quốc gia Trung Quốc (CNSA), vụ phóng diễn ra lúc 11h02 sáng ngày 17/8 (giờ địa phương Trung Quốc), đưa thành công vệ tinh "SEO" của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) vào quỹ đạo dự kiến.
Hai vụ phóng liên tiếp cho thấy Trung Quốc vẫn duy trì nhịp độ khai thác không gian cao trong bối cảnh nguyên nhân vụ nổ tên lửa Trường Chinh 7A đang được điều tra.
Ba dòng tên lửa, ba nhiệm vụ khác nhau
Dù Trường Chinh 12 và Trường Chinh 7A có kích thước tương đối tương đồng, nhưng hai tên lửa được thiết kế cho những nhiệm vụ khác nhau.
Trường Chinh 12 cao khoảng 62m, nhỉnh hơn một chút so với mức 60m của Trường Chinh 7A. Trường Chinh 12 là tên lửa hai tầng, được tối ưu để đưa các tải trọng tương đối lớn lên quỹ đạo LEO và quỹ đạo đồng bộ Mặt Trời (SSO).
Trong khi đó, Trường Chinh 7A có ba tầng và được thiết kế cho các nhiệm vụ yêu cầu đưa tải trọng lên quỹ đạo chuyển tiếp địa tĩnh và những quỹ đạo cao hơn.
Trường Chinh 2C có kích thước nhỏ hơn đáng kể, chỉ cao khoảng 43m. Đây là tên lửa hai tầng chủ yếu phục vụ các tải trọng nhỏ lên quỹ đạo LEO, với khả năng đưa khoảng 3,9 tấn lên quỹ đạo. Dòng tên lửa này có lịch sử khai thác lâu đời, bắt đầu từ năm 1982. Vụ phóng ngày 17/8, đánh dấu sứ mệnh bay thứ 664 của dòng tên lửa đẩy Trường Chinh 2C.

Trường Chinh 12 là mẫu mới nhất trong ba dòng tên lửa. Được giới thiệu từ năm 2024, tên lửa này đã thực hiện 7 nhiệm vụ và tất cả đều thành công.
Ngược lại, vụ phóng ngày 10/8 là thất bại thứ hai của Trường Chinh 7A trong tổng số 18 lần phóng kể từ khi dòng tên lửa này được đưa vào khai thác năm 2020.
Điều tra Trường Chinh 7A vẫn tiếp diễn
Tập đoàn Khoa học và Công nghệ Hàng không Vũ trụ Trung Quốc (CASC) chưa công bố thêm thông tin chi tiết về nguyên nhân khiến Trường Chinh 7A gặp sự cố hôm 10/8 mà chỉ cho biết quá trình điều tra đang được tiến hành.
Trong lúc đó, lịch phóng dày đặc của Trung Quốc vẫn tiếp tục. Ngay trong tối ngày 18/8, công ty Landspace dự kiến thực hiện chuyến bay thứ hai của Zhuque-3, tên lửa được phát triển với khả năng tái sử dụng.
Đến ngày 23/8, Trung Quốc dự kiến thực hiện một sứ mệnh quan trọng hơn khi Trường Chinh 5 đưa tàu robot Chang'e 7 hướng tới vùng cực Nam của Mặt Trăng.
Việc liên tiếp thực hiện các vụ phóng thành công chỉ vài ngày sau sự cố Trường Chinh 7A cho thấy sự cố này chưa làm gián đoạn đáng kể chương trình phóng không gian của Trung Quốc. Tuy nhiên, kết quả điều tra Trường Chinh 7A sẽ được theo dõi sát, đặc biệt khi nước này đang bước vào giai đoạn có mật độ phóng ngày càng cao.